Skip to content

affirmations

Khẳng định trước gương hiệu quả hơn sau âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước

Một hướng dẫn nhẹ nhàng để dùng khẳng định trước gương sau âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước, để lời nói bớt gượng và hệ thần kinh có chỗ đáp xuống.

Một người lắng nghe yên lặng trước gương phòng tắm
Việc lắng nghe đến trước.

Thứ Tư, 7:10. Tôi dùng khẳng định trước gương sau âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước vì âm thanh cho tâm trí tôi một khung cảnh trước khi miệng tôi trao cho nó một câu. Thứ tự quan trọng: lắng nghe trước, nói sau, rời đi nhanh. Bảy phút là đủ khi lời nói đáng tin và được lặp lại mỗi ngày.

Vì sao đặt âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước trước khẳng định trước gương?

Âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước nên đến trước vì nó giảm áp lực bắt chiếc gương phải tự tạo ra niềm tin.

Tôi học điều này bên cạnh bồn rửa trong phòng tắm, không phải trong một cuốn sổ sạch đẹp. Ấm nước vừa tắt trong bếp, cà phê của tôi vẫn còn quá nóng, và điện thoại được tôi đặt cân bằng trên chiếc khăn gấp. Tôi lắng nghe Khoảnh khắc Bản-Thân-Mơ-Ước trước khi đánh răng. Đó là thứ tự tôi làm. Rồi tôi ngẩng lên và nói một câu với chiếc gương. Nó không giống phim. Nó dùng được.

Sự khác biệt này quan trọng. Trong Phương pháp AYA, Phương pháp AYA là một thực hành hiển hiện bằng âm thanh hằng ngày. Mỗi ngày, bạn lắng nghe một bản ghi âm ngắn được cá nhân hóa — Khoảnh khắc Bản-Thân-Mơ-Ước của bạn — được kể từ phiên bản của bạn đã hiển hiện cuộc sống bạn có ý định sống. Lắng nghe là thực hành. Lặp lại là phần việc. Âm thanh là phương pháp. Khẳng định trước gương không phải sự kiện chính trong cách sắp xếp này. Nó là câu nhỏ đi sau việc lắng nghe.

Nghiên cứu về tự khẳng định cho tôi một khung nhìn hữu ích ở đây. Claude Steele lần đầu mô tả lý thuyết tự khẳng định vào năm 1988, và Cohen cùng Sherman đã tổng quan lĩnh vực này năm 2014 trong Annual Review of Psychology, ghi nhận rằng việc khẳng định bản sắc được trân trọng có thể giảm phòng vệ khi gặp đe dọa. Tôi đọc điều đó theo cách thực tế, không huyền bí. Một hệ thần kinh bớt bị dồn vào góc có thể nghe một câu theo cách khác.

Gương không phải vật thể ma thuật; nó là nơi sự né tránh trở nên nhìn thấy được. Nếu tôi đi thẳng đến gương với một câu mà cơ thể không tin, tôi sẽ nhìn mình từ chối nó ngay lúc đó. Nếu tôi lắng nghe trước, tôi mượn một giọng bên trong vững hơn trước khi thêm giọng của mình.

Tôi giữ thứ tự như thế này:

  1. Một phút đứng yên, không chỉnh mặt.
  2. Ba đến bốn phút lắng nghe âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước.
  3. Một phút khẳng định trước gương.
  4. Một câu có ghi ngày trong sổ.

Chỉ vậy thôi. Bảy phút, nếu tôi không thương lượng với chiếc khăn hay ánh sáng.

Làm sao tôi thiết lập thực hành mà không biến nó thành thứ quá cầu kỳ?

Tôi thiết lập bằng cách bỏ bớt quyết định, chọn cùng một nơi, và để âm thanh nâng phần đầu tiên.

Tôi làm vào buổi sáng vì đó là lúc tôi ít có khả năng trang trí thực hành bằng ý kiến nhất. Gương phòng tắm dùng được. Gương ngoài hành lang dùng được. Màn hình điện thoại tối trên xe buýt đã dùng được hai lần, dù tôi không khuyên xem đó là một lối sống. Địa điểm ít quan trọng hơn sự lặp lại. Lally và cộng sự tìm thấy trong một nghiên cứu năm 2009 trên European Journal of Social Psychology rằng tính tự động của thói quen trung bình mất 66 ngày, với khoảng dao động rộng từ 18 đến 254 ngày. Con số đó làm tôi tử tế hơn với mình. Một thực hành không yếu chỉ vì đến ngày 12 nó vẫn cần một tín hiệu nhắc.

Đây là thiết lập nhỏ tôi dùng tuần này:

PhầnQuy tắc của tôiVì sao tôi giữ nó
NơiGương phòng tắmĐã nằm trên lối đi buổi sáng của tôi
Âm thanhTrước mọi câu nóiViệc lắng nghe dẫn đường
CâuChỉ một dòngÍt chữ hơn, ít trình diễn hơn
Thời gianTổng cộng bảy phútĐủ ngắn để lặp lại
Ghi lạiNgày cộng một cảm giácGiữ nó thành thật

Tôi không thắp nến. Tôi không thay đồ. Tôi không đợi đến khi căn phòng có cảm giác đúng. Nhiều năm thử các ứng dụng wellness dạy tôi rằng một thực hành càng cần dàn dựng, nó càng khó sống sót qua một ngày thứ Ba. Một hành vi cần tâm trạng hoàn hảo thì không phải thực hành; nó là một cuộc hẹn mong manh.

Nếu bạn đã có một thực hành hiển hiện rộng hơn, thứ tự này có thể trượt vào đó mà không thêm một trụ cột mới. Âm thanh trước. Gương sau. Một câu khẳng định hằng ngày được viết ra có thể ngồi cạnh nó nếu điều đó đã hữu ích, nhưng tôi sẽ không để trang giấy cạnh tranh với việc lắng nghe. Bảng hay hình ảnh cũng vậy. Những phần bổ trợ tốt biết đứng đúng chỗ của mình.

Thiết lập mà tôi tin gần như nhàm chán. Vì vậy tôi tin nó. Sự bình tĩnh không cần một màn bước vào kịch tính. Nó cần ít cơ hội hơn để bị thuyết phục rời khỏi phòng.

Điện thoại, sổ tay và cốc bên cạnh gương phòng tắm
Bảy phút, nếu tôi để nó yên.

Tôi nên nói gì trước gương sau khi lắng nghe?

Tôi nói một câu đủ đáng tin, khớp với hướng cảm xúc của âm thanh, không phải một tuyên bố khổng lồ khiến cơ thể tranh cãi.

Đây là nơi khẳng định trước gương có thể đi chệch với tôi. Nếu âm thanh vừa đặt tôi vào bên trong một bản thân tương lai bình tĩnh hơn, rồi tôi nói một câu phồng lên, tôi phá vỡ phép màu của niềm tin bình thường. Tôi nghe câu đó như quảng cáo. Joanne Wood, W. Q. Elaine Perunovic và John Lee công bố một bài năm 2009 trên Psychological Science cho thấy việc lặp lại các câu tự nói rất tích cực như Tôi là một người đáng yêu khiến một số người có lòng tự trọng thấp cảm thấy tệ hơn. Tôi giữ nghiên cứu đó ở gần. Nó cứu tôi khỏi việc bắt nạt mình bằng những câu đẹp.

Một câu trước gương tốt là câu đủ gần để chạm vào. Nó nên làm vai hạ xuống một centimet, không đòi một nhân cách mới trước bữa sáng. Neville Goddard thường viết về việc giả định cảm giác của điều ước đã được hoàn thành, nhưng trong phòng tắm của mình, tôi dịch nó thành một câu hỏi khiêm tốn hơn: câu nào tôi có thể trú vào trong 12 giờ tới?

Đây là những câu tôi thật sự sẽ dùng:

  • Tôi có thể ở cùng mình khi điều này thay đổi.
  • Tôi đang học cách đón nhận cuộc sống tôi đã gọi tên.
  • Tôi không cần thúc giục bằng chứng.
  • Hôm nay tôi có thể hành động như người tôi đã nghe trong âm thanh.
  • Tôi giữ lời hứa theo những cách nhỏ.

Đây là những câu tôi sẽ tránh vào một buổi sáng khó:

  • Mọi thứ giờ đã hoàn hảo.
  • Tôi không bao giờ nghi ngờ bản thân.
  • Tôi có mọi thứ ngay lập tức.
  • Không gì có thể ảnh hưởng đến tôi.

Sự khác biệt không phải là khiêm tốn. Đó là sự trung thực của hệ thần kinh. Một câu thấy thật hơn 5 phần trăm hữu ích hơn một câu nghe ấn tượng hơn 500 phần trăm.

Đôi khi tôi mượn từ hướng dẫn về khẳng định khi bị bí, nhất là ý rằng một câu khẳng định nên hướng sự chú ý thay vì phủ nhận thực tại. Nếu tiền thuê nhà của tôi đang trễ, tôi không nói với gương rằng tiền chưa bao giờ là điều đáng lo. Tôi nói, Tôi có thể thực hiện cuộc gọi rõ ràng tiếp theo. Câu đó đã đưa tôi qua nhiều buổi sáng hơn bất kỳ câu lớn lao nào.

Toàn bộ chuỗi nên kéo dài bao lâu?

Toàn bộ chuỗi nên mất khoảng bảy phút, với phần lớn thời gian dành cho lắng nghe thay vì nói.

Tôi biết điều này vì tôi đã bấm giờ trong 14 buổi sáng, một phần vì tôi là kiểu người như vậy và một phần vì tôi không tin những thực hành tự phình ra khi chưa được phép. Phiên bản ngắn nhất của tôi mất 4 phút 40 giây. Phiên bản dài nhất mất 8 phút 15 giây, vì tôi không tìm thấy tai nghe và đứng đó phán xét một ngăn kéo. Điểm vừa vặn là bảy phút.

Khoa học về lặp lại ủng hộ việc giữ nó ngắn. Trong nghiên cứu thói quen năm 2009 của Lally, bỏ lỡ một ngày không phá hỏng quá trình hình thành thói quen, nhưng việc lặp lại trong một bối cảnh ổn định thì quan trọng. Đó là tin tốt. Nó nghĩa là thực hành không cần trở thành một phiên tòa đạo đức. Nó chỉ cần trở nên dễ quay lại. Andrew Huberman thường mô tả vai trò của các tín hiệu lặp lại trong việc định hình sự chú ý và trạng thái, và dù có theo các giao thức của ông hay không, điểm hành vi cơ bản vẫn đơn giản: tín hiệu nên rõ ràng.

Đây là phiên bản bảy phút của tôi:

  1. Phút 0 đến 1: Đứng gần gương và thở bình thường. Không trình diễn.
  2. Phút 1 đến 5: Lắng nghe Khoảnh khắc Bản-Thân-Mơ-Ước.
  3. Phút 5 đến 6: Nhìn mềm vào gương và nói một câu ba lần.
  4. Phút 6 đến 7: Viết ngày và một từ về cảm giác của nó.

Tôi không khuyên kéo dài phần trước gương lúc đầu. Có một cám dỗ lạ là chứng minh sự chân thành bằng cách lặp lại câu đó 30 lần. Với tôi, điều đó biến thực hành thành một cuộc thi. Ba lần lặp là đủ để đánh dấu ngày. Việc lắng nghe đã làm phần định hướng sâu hơn rồi.

Nếu bạn thích canh giờ, hãy dùng đồng hồ. Nếu đồng hồ khiến bạn thấy bị quản lý, hãy dùng độ dài một bài hát hoặc chiếc ấm nước. Ấm của tôi mất 3 phút 20 giây để sôi, đây không phải một thước đo được bình duyệt, nhưng nó đáng tin hơn tâm trạng của tôi.

Nếu khẳng định trước gương thấy ngượng hoặc giả thì sao?

Nếu khẳng định trước gương thấy ngượng, tôi làm câu nói nhỏ lại và để sự ngượng là một phần dữ liệu.

Tôi từng nghĩ ngượng nghĩa là sai. Giờ tôi nghĩ ngượng thường nghĩa là chưa quen. Hai điều đó khác nhau. Nói một câu tử tế với chính khuôn mặt mình có thể thấy lạ vì nhiều người trong chúng ta đã luyện điều ngược lại suốt nhiều năm. Một báo cáo Stress in America năm 2022 của American Psychological Association cho thấy 76 phần trăm người trưởng thành nói căng thẳng đã ảnh hưởng đến sức khỏe của họ trong tháng trước đó. Tôi không cần giả vờ rằng một câu buổi sáng có thể lơ lửng bên trên điều ấy. Có những ngày cơ thể đến cùng với hôm qua.

Khi câu nói thấy giả, tôi dùng một cây cầu. Câu bắc cầu không phải đích đến. Nó là tấm ván chịu được trọng lượng của tôi hôm nay.

Ví dụ:

  • Thay vì Tôi hoàn toàn tin bản thân, tôi nói, Tôi đang thực hành một lựa chọn đáng tin.
  • Thay vì Tôi hoàn toàn sẵn sàng, tôi nói, Tôi có thể bước bước tiếp theo trước khi thấy sẵn sàng.
  • Thay vì Tôi yêu mọi điều ở bản thân, tôi nói, Tôi có thể nhìn mình mà không rời đi.
  • Thay vì cuộc sống của tôi đã thay đổi rồi, tôi nói, Tôi đang trở nên sẵn sàng với sự thay đổi.

Câu cuối nằm gần rìa với tôi. Có những buổi sáng tôi dùng nó. Có những buổi sáng tôi không. Quy tắc đơn giản: nếu ngực tôi thắt lại và tâm trí bắt đầu chất vấn câu đó, tôi hạ nó xuống. Nhỏ hơn không phải yếu hơn. Nhỏ hơn thường là nơi sự thật bắt đầu.

Còn chính chiếc gương nữa. Giao tiếp bằng mắt có thể quá nhiều. Trong bối cảnh lâm sàng, tiếp xúc với gương đã được nghiên cứu cho sự khổ sở về hình ảnh cơ thể, và các giao thức thường được cấu trúc cẩn thận thay vì ném vào người ta một cách tùy tiện. Tôi xem đó là sự cho phép để nhìn mềm. Tôi có thể nhìn trán, má, hoặc sống mũi. Mục tiêu là hiện diện, không phải nhìn chằm chằm.

Câu nói được phép yên tĩnh. Khuôn mặt trong gương không cần bị thuyết phục trong một lần ngồi.

Một người nói khẽ với hình phản chiếu của mình trong gương
Câu nói nhỏ lại, rồi thật hơn.

Điều này có thể đi cùng chiêm tinh, viết nhật ký, hoặc bảng hiển hiện không?

Có, nó có thể đi cùng, nhưng tôi giữ những phần đó như bối cảnh hoặc bổ trợ thay vì để chúng ngang hàng với âm thanh.

Vào Chủ nhật, đôi khi tôi đọc tuần phía trước và liếc qua ghi chú về chiêm tinh và hiển hiện giống cách bà tôi xem thời tiết trước khi giặt ga trải giường. Không phải như điều răn. Như một lớp cảm nhận. Nếu ngôn ngữ mặt trăng giúp tôi nhận ra thời điểm, được. Nếu nó khiến tôi trao trách nhiệm ra ngoài, tôi đóng tab. Thực hành vẫn diễn ra cùng một cách vào thứ Hai: âm thanh trước, câu trước gương sau.

Viết nhật ký giúp tôi nhiều hơn khi nó nhỏ. Tôi viết một dòng có ngày sau phần trước gương. Sáng nay nó viết: 16 tháng 9, Tôi có thể hành động hôm nay như người tôi đã nghe, thấy kháng cự nhưng không giả. Việc đó mất 18 giây. Nghiên cứu viết biểu đạt của James Pennebaker thường dùng các phiên viết 15 đến 20 phút, và chúng có chỗ của chúng, nhưng thực hành này không phải vậy. Đây là một biên nhận. Tôi muốn bằng chứng rằng mình đã có mặt, không phải một bài luận trở thành một vòng lặp mở khác.

Một Bảng Hiển Hiện có thể hữu ích nếu nó nhắc tôi về hướng đi, nhưng tôi không xem nó là động cơ. Một câu khẳng định hằng ngày được viết ra cũng vậy. Chúng là những phần đỡ nhỏ. Việc lắng nghe vẫn là phương pháp. Sự phân biệt đó bảo vệ buổi sáng khỏi bị chen chúc.

Tôi đã thử đủ ứng dụng để biết mô thức này. Đầu tiên là đồng hồ đếm. Rồi đến chuỗi ngày liên tiếp. Rồi đến huy hiệu, bảng, gợi ý, thẻ, và mười hai thông báo. Đến ngày 9, người dùng đang quản lý thực hành thay vì thực hiện nó. Tôi từ chối điều đó ở đây. Nghi thức sống sót vì nó hẹp.

Nếu bạn muốn một bản đồ đầy đủ hơn về ngôn ngữ quanh việc hỏi, sự chú ý, và lặp lại, trụ cột Hiển hiện là chiếc kệ rộng hơn. Nếu câu nói là câu hỏi chính của bạn, hãy ở gần trụ cột Khẳng định. Tôi dùng cả hai, nhưng ở bồn rửa tôi chỉ cần một âm thanh và một dòng.

Làm sao tôi biết thứ tự này đang hiệu quả?

Tôi biết thứ tự này đang hiệu quả khi thực hành thay đổi hành động tiếp theo của tôi, không phải khi khoảnh khắc trước gương thấy kịch tính.

Đây là phần tôi phải học chậm rãi. Bằng chứng không phải tiếng sét. Nó là một email được gửi trước 9 giờ. Nó là nói không mà không viết một bản bào chữa như ở tòa. Nó là rửa chiếc cốc thay vì để lại cho tôi của tương lai như một hóa đơn nhỏ chưa thanh toán. Hành vi là biên nhận cơ thể trao sau khi niềm tin đã được luyện đủ.

Tôi theo dõi ba điều trong từng đợt hai tuần:

Tín hiệuĐiều tôi ghi lạiVì sao nó quan trọng
Cảm nhận trong thânMột từ, như vững hoặc căngCho thấy câu nói có đáng tin không
Hành động tiếp theoViệc hữu ích đầu tiên tôi đã làmGiữ thực hành nối với đời sống
Tỷ lệ quay lạiBao nhiêu ngày tôi quay lạiĐo thói quen thật

Mười bốn ngày đủ dài để thấy một mô thức và đủ ngắn để tôi không biến thực hành thành một buổi đánh giá theo quý. Trong các nghiên cứu nhỏ về thay đổi hành vi, hai tuần thường được dùng như một cửa sổ tuân thủ sớm vì sự rơi rụng xuất hiện nhanh. Dữ liệu duy trì người dùng của ứng dụng thay đổi theo danh mục, nhưng nhiều ứng dụng tiêu dùng mất một phần lớn người dùng trong 7 đến 30 ngày đầu. Là một người đánh giá sản phẩm, tôi xem điều đó khá cá nhân. Nếu một thực hành sống sót qua hai tuần bình thường, nó xứng đáng được chú ý thêm.

Tôi không chấm điểm thực hành bằng việc mình có thấy được truyền cảm hứng không. Cảm hứng quá thất thường để làm sếp. Tôi chấm bằng việc đến trưa tôi có bớt né tránh không. Tôi đã gọi cuộc gọi đó chưa? Tôi đã mở tài liệu chưa? Tôi đã nói dịu hơn với mẹ chưa? Tôi đã ngừng tập lại cùng một nỗi sợ khi đi bộ đến tiệm bánh chưa?

Một bài kiểm tra hữu ích là bài kiểm tra thứ Hai. Nếu tôi có thể làm chuỗi này vào thứ Hai khi bếp đang bừa và điện thoại đã bắt đầu đòi hỏi, thực hành là thật. Nếu tôi chỉ làm được sau một giấc ngủ hoàn hảo, nó là trang trí.

Chiếc gương cho tôi một khuôn mặt. Âm thanh cho tôi một giọng nói. Ngày mới yêu cầu một hành động được giữ.

Giờ là thứ Tư. Chiếc cốc đã được rửa.

Câu hỏi thường gặp

Tôi có nên nghe âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước trước khi khẳng định trước gương không?
Có. Tôi sẽ nghe âm thanh trước nếu khẳng định trước gương thấy cứng, giả, hoặc như đang diễn. Âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước cho tâm trí một điểm tựa đã được sống qua trước khi câu nói được cất lên. Trong Phương pháp AYA, lắng nghe là thực hành, còn phần trước gương chỉ là bổ sung ngắn sau đó.
Khẳng định trước gương sau phần âm thanh nên kéo dài bao lâu?
Tôi giữ phần trước gương dưới hai phút. Cả thực hành có thể gói trong bảy phút: một phút để có mặt, ba hoặc bốn phút nghe âm thanh Bản-Thân-Mơ-Ước, rồi một hoặc hai phút trước gương. Nghiên cứu về hình thành thói quen, gồm nghiên cứu năm 2009 của Lally và cộng sự, cho thấy sự đều đặn quan trọng hơn thời lượng.
Nếu khẳng định trước gương làm tôi thấy tệ hơn thì sao?
Nếu nó làm bạn thấy tệ hơn, hãy làm câu nói mềm lại cho đến khi cơ thể có thể ở cùng nó. Một nghiên cứu năm 2009 của Joanne Wood và cộng sự cho thấy các câu tự nói quá tích cực có thể phản tác dụng với người có lòng tự trọng thấp. Tôi dùng câu bắc cầu như: Tôi đang học cách tin mình. Mục tiêu là tiếp xúc, không phải tự ép.
Tôi có cần tin câu khẳng định thì nó mới hiệu quả không?
Không cần hoàn toàn. Tôi chỉ cần câu đó đủ đáng tin để mình không lập tức phản bác. Nghiên cứu về tự khẳng định, gồm tổng quan năm 2014 của Cohen và Sherman, chỉ ra giá trị, bản sắc và lặp lại là các cơ chế hữu ích. Tôi xem niềm tin như thứ lớn lên qua những lần hẹn được giữ.

Bài đọc liên quan

Read about the AYA Method →

Tải Aya

Mở camera điện thoại và quét để cài đặt.

Hướng camera vào mã

Mang theo bên mình

Khoảnh khắc Bản-Thân-Mơ-Ước của bạn chỉ cách một lượt tải.

scan · to · install

App Store
apps.apple.com
Google Play
play.google.com